Tâm thư gửi bồ!

Đây là bức tâm thư của một phụ nữ gởi cho bồ hiện tại - là chồng cũ của cô ấy. Bức tâm thư rất thật, rất hài hước. Bạn đọc có thể cảm nhận qua từng câu chữ dưới đây:




Yêu thương của em ơi(chấm than, xuống dòng, lùi vào một ô).

Lần đầu em gọi anh như thế này và cũng là lần cuối, vì em không quen! Còn nhớ ngày xưa anh hay gọi em bằng cái tên thân thương: vợ yêu hoặc bà xã, ôi... nghe mà dạt dào cảm xúc. Đến khi em mang bầu, tăng 24 cân, mỗi lần nghe anh gọi 'đôrêmon của anh ơi...', sao mà vừa dễ thương vừa muốn đấm vào mồm thế không biết.

Rồi đến khi em đẻ xong, anh lại đặt cho em 1 biệt danh khác, cực kỳ... cực kỳ 'đáng yêu'... đó là Mái sề. Đi đâu anh cũng kể: con mái sề nhà tao thế này, con mái sề nhà tao thế kia... đến nỗi bạn bè anh nhìn thấy em đi đường là hét to: 'Aaaa... mái sề của Quỳnh rồ kìa'! Nghe mà vui phết anh ạ!

Mái sề mà sinh cho anh được thằng cu kháu khỉnh thì lại chả vui quá. Hôm nay nhân ngày anh mời em ăn sáng nên em có đôi lời muốn nói với anh. Tính ra thì chúng ta bên nhau cũng gần 4 năm rồi. 1 năm rưỡi yêu nhau, lấy nhau được hơn 2 năm. Trong 4 năm đó, em khổ nhất là lúc mới cưới... Đã có những lúc em nhìn anh nằm ườn trên giường, không chịu làm gì mà e uất ức đến nỗi chỉ muốn giết anh luôn. Đã bao lần e định cầm chày hoặc chảo để giã anh nhân lúc anh đang ngủ say, thế nhưng may cho anh là lúc đó em vẫn chưa đủ can đảm đấy.



Nhiều lúc em hận anh, hận cả ông trời vì đã ghép đôi cho một con chung thuỷ như em đến với một thằng lăng nhăng như anh. Nhiều khi em thấy anh ngu bỏ mẹ, cái con yêu anh nhiều, thương anh nhiều là em đây thì anh không trân trọng, không nâng niu mà cứ đi tìm những con trời ơi đất hỡi ở đẩu đâu. Anh nói: 'Mục tiêu của tôi là phải ăn đủ 1000 con bướm', thế bây giờ anh đã ăn đủ chưa??? Trong số đó, có con nào như em không, có con nào đã từng chăm sóc anh từ cái móng tay, móng chân như em chưa???

Còn nhớ có lần anh và em đi chợ, anh cứ nhìn chăm chăm sang bên đường, em tưởng anh nhìn gái, nên hỏi thử: 'Nhìn gì đấy?'. Anh nhẹ nhàng trả lời: 'Cái quan tài kia đẹp phết'. Tưởng nhìn gái xinh hoá ra nhìn cửa hàng tang lễ, vốn tình chiều chồng thương con, chồng thích gì mà trong tầm tay mình là quất luôn, hơn nữa chả mấy khi chồng khen cái gì đẹp. Em thật thà bảo anh:

- Ông thích không, tôi mua tặng nhé?

Anh quay lại nhìn em, chau mày hét lên: 'Cô bị điên à?'. Ô hay, có lòng thế mà còn bị chửi.

Nhiều đêm anh say rượu, anh hỏi em những câu rất ngớ ngẩn: 'Cô có dám hy sinh vì tôi không? Chắc không đâu vì cô không yêu tôi nhiều như tôi yêu cô. Còn tôi sẵn sàng chết thay cô, đứa nào động vào cô thì nó sẽ phải trả giá'. Em nghe xong, lạnh lùng đáp trả: 'bốc phét ít thôi, ngủ đi...'!

Nhưng hôm nay em sẽ nói thật lòng mình. Nếu người anh bốc cháy mà bên cạnh em có thùng nước to thì em sẽ nhảy vào thùng nước đó rồi đến bên anh, cầm tay anh và nói: 'Mình chết chung anh nhé'! Như vậy đã đủ chưa? Đã đủ hy sinh vì nhau chưa??? Như vậy thì ai yêu ai hơn ai??


Anh còn hay nói: 'Cô chỉ thích tiền thôi'! Ô, tiền thì ai chả thích, chẳng lẽ anh không thích. Đến con trai anh, dù mới 21 tháng nhưng nếu anh đưa 2 tờ, một tờ 500k và một tờ 200k bảo nó chọn tờ nào thì nó sẽ chọn cả 2 chứ đừng nói là một tờ. Đấy, nó khôn thế cơ mà. Về điểm này thì nó giống em. Tiền có thể làm lành được mọi tổn thương trong em mà do anh gây ra. Mỗi vết nứt trong tim em thì cần phải có một cục tiền lấp đầy chỗ đó, mọi lời xin lỗi và lời hứa đều vô tác dụng, chỉ có tiền mới trị được vết thương mà thôi.

E đã từng nói: 'Người như anh chỉ cặp bồ được thôi, chứ ko thể làm chồng được'. Gần năm qua chúng ta ly thân, chuyển từ trạng thái vợ chồng sang 'bồ bịch'. Không biết anh thế nào, chứ em lại rất thoải mái với mối quan hệ này. Không xa lạ, cũng chẳng bó buộc nhau, đến bên nhau mỗi khi vui buồn, có điểm chung là cậu con trai đáng yêu. Thi thoảng hẹn hò như những đôi yêu nhau, khi nào không thích thì em lại chặn số, và những lúc như vậy anh rất khôn khéo, nhắn tin bằng số khác, hỏi em: 'Còn tiền tiêu không, anh cho vài triệu' Ngay lập tức số anh sẽ được bỏ chặn sau 1 phút em đọc được tin nhắn đó của anh.

Thôi, tâm thư cũng đã đủ dài, em xin đi vào vấn đề chính. Anh à, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua, cố gắng lên. Từ giờ cho đến tháng 4 sang năm, nếu em ko có nguồn thu nhập ổn định và khá hơn bây giờ thì em sẽ đi Nhật. Du học 6 năm rồi kiếm thằng ở bển đó luôn. Còn nếu có thu nhập ổn định rồi thì e sẽ ko đi nữa, còn anh ko muốn em đi thì từ giờ đến lúc đó anh phải cố gắng thật nhiều, làm ra thật nhiều tiền để giữ chân em lại. 

Và khi đó, vợ chồng mình sẽ sinh đứa nữa, giống tốt mà, đẻ thêm Bút Chì cho Shin có em. Sau này em giàu thì em sẽ không quên anh đâu, cho nên anh giàu thì cũng đừng quên em nhé! Còn nếu lúc đó nghèo hơn bây giờ thì anh quên em luôn đi nhé, tầm đó gọi dễ thuê bao lắm. Thương anh nhiều!


Kí tên: MÁI SỀ DẤU YÊU!

Các bạn gởi tâm sự của mình về hộp thư info.tamsudanba@gmail.com để được đăng bài nhé!

Share on Google Plus

About Thái Thanh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.