Tâm thư đau đớn của một người chồng không kiếm nhiều tiền bị vợ coi thường

Chị em phụ nữ nên đọc bài viết này để hiểu hơn việc phải làm như thế nào nếu mình kiếm được nhiều tiền hơn chồng. Đừng quá đề cao tiền bạc hơn tình cảm vợ chồng nếu không sẽ hối hận muộn màng.

Anh cũng không biết em có đọc và hiểu hết được những gì anh nói ở đây không hay không đủ bình tĩnh để đọc hết bức thư này. 

“Vợ!

Anh viết bức thư này cho em bởi trong cuộc sống có những việc không thể nói trực tiếp, nhất là với tính cách của em sẽ biến câu chuyện bình thường thành một cuộc cãi vã khủng khiếp không có kết quả. Em hãy bình tĩnh đọc nó và suy nghĩ nhé.

Ở phương Tây, khi cưới nhau, có một tục lệ rất hay, cha cố sẽ đặt tay lên Kinh thánh và hỏi cô dâu chú rể: Con có nguyện bên cạnh người này mãi mãi, trong hạnh phúc hay khó khăn, khi vui sướng hay khổ đau không? Hai người sẽ lần lượt trả lời “I will” lúc đó cha mới tuyên bố hai người thành vợ chồng. Anh kể câu chuyện trên để em thấy, đã là vợ chồng là phải bên nhau khi hạnh phúc hay khó khăn, và phải làm điều đó suốt cuộc đời mình.

Ngày mình quyết định kết hôn, anh không có gì, toàn bộ tiền cưới còn được cô chú cho vay để cưới. Anh yêu em và tin em sẽ đi cùng anh suốt cuộc đời vì chúng mình bắt đầu từ hai bàn tay trắng.

Suốt những năm tháng qua, anh đã cố gắng cùng em xây dựng gia đình nhỏ của mình hạnh phúc, cùng nhau vượt khó khăn. Anh luôn tự hào về điều đó và chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với em và con. Anh luôn chăm chỉ làm ăn, không cờ bạc, rượu chè, không tiêu xài hoang phí. Nhưng rồi mọi chuyện dần xấu đi, em không còn là người vợ của anh năm nào, em đã thay đổi quá nhiều, nghĩ đến tiền nhiều hơn, đòi hỏi anh phải suy nghĩ cho em nhiều hơn. Em cứ bình tĩnh đọc tiếp, đừng vội vàng sôi máu.


Hai tháng kể từ Tết ra đến nay là giai đoạn cực kỳ khó khăn của công ty anh. Anh không có lương hai tháng, không thu nhập ngoài, anh đã tiết kiệm tối đa có thể để không lấy tiền của em. Và dường như đó là thời điểm bắt đầu mâu thuẫn của gia đình chúng ta.

Anh biết rõ đêm nào em cũng kiểm tra cái ví lép kẹp của anh nhưng chưa bao giờ cho vào đó dù chỉ một nghìn dù em biết anh không có tiền. Vì anh không kiếm được nhiều tiền nên em tự cho mình cái quyền muốn làm gì thì làm, và tự quyết định mọi việc lớn nhỏ trong gia đình. Bất kể quyết định việc gì từ quà cáp cho gia đình hai bên, mua sắm nội thất gia đình, tiền học cho con cái em đều tự quyết định mà không hề hỏi ý kiến của anh lấy một câu.

Vợ chồng sống cùng nhau nhưng em luôn vênh mặt là cái nhà này được như hôm nay là nhờ công của em. Từ suy nghĩ đó, em cho phép mình ăn nói cộc lốc với chồng. Chẳng bao giờ anh nghe thấy một câu dạ vâng nghọt ngào từ vợ. Hỏi cái gì em cũng “cái gì, làm sao, thế có chuyện gì?”. Anh mà có nhắc nhở em 1, 2 câu là em lại bắt đầu cái điệp khúc: “Giỏi thì ông kiếm tiền bằng tôi thì chửi gì tôi cũng nghe, còn không thì im đi”.

Vì thương vợ, thương con nên anh cố gắng làm thêm ở bên ngoài để vợ không phải lo nghĩ, nhưng dường như em không hiểu điều đó, lúc nào cũng chê bài anh kém cỏi không biết kiếm tiền như chồng bạn này, bạn kia của em.



Anh cảm nhận thấy rằng ranh giới giữa tình yêu và đồng tiền quá lớn. Ảnh minh họa

Có những hôm anh đi làm về mệt, chưa kịp thay quần áo em đã cằn nhằn nào là hôm nay phải chi tiền này, tiền nợ, đóng tiền học cho con hết bao nhiêu, gửi về cho ông bà nội bao nhiêu mà không thèm hỏi chồng lấy một câu xem anh có mệt không? Thực tình anh biết gia đình mình vẫn còn rất nhiều khó khăn, nhưng sức lực và khả năng của anh có hạn, anh đã cố gắng rất nhiều để có thể lo cho vợ con mọi điều tốt nhất, nhưng em không hiểu?

Anh buồn nhất khi nghe em bảo với các con của mình: "Đừng như thằng bố mày, không biết làm ăn, chỉ sợ sắp phải về nhà ăn bám thôi!". Lúc nghe câu đó, anh như muốn nổi điên lên, anh thấy anh nhục nhã bên cạnh đó là nỗi buồn khủng khiếp. Em không còn hiểu anh, không còn thông cảm, không còn trách nhiệm với anh nữa rồi. Anh đã bị tổn thương, bị xúc phạm nặng nề. Anh đã định bắt xe ôm đi ngay lúc đó, đã định nổi nóng, nhưng anh biết làm thế sẽ vô dụng bởi em không bao giờ hiểu anh nghĩ gì nữa rồi.

Anh thấy không khí trong gia đình ngày càng ngột ngạt bởi em càng ngày càng quá đáng, lúc nào cũng chăm chăm xem anh kiếm được bao nhiêu tiền, ngoài lương ra còn có khoản nào thêm không, anh bảo mua cái này cái kia thì em, luôn bảo tốn tiền, mặc dù anh biết kinh tế gia đình dư sức mua được những thứ đó. Anh cảm nhận thấy rằng ranh giới giữa tình yêu và đồng tiền quá lớn.


Em đã thay đổi quá nhiều, không còn cảm thông, không còn tôn trọng anh nữa. Với em, anh phải có trách nhiệm hiểu em, chiều em và em không cần phải biết anh nghĩ gì, cần gì nữa. Sau hết cả mọi chuyện, anh lại thấy sợ hãi, phải chăng sau này nếu vì một lý do nào đó anh không thể kiếm được tiền, anh không thể lao động, em có cho anh ăn không, có chăm sóc anh không hay em sẽ mỉa mai sự bất lực và kém cỏi đó?

Hoặc em vẫn sẽ cho anh ăn nhưng kèm theo sự sỉ nhục như hôm nay. Lúc đó anh còn dám nuốt miếng cơm, miếng nhục đó không hay chỉ mong chết đi cho nhẹ đầu. Cuộc sống mà, chẳng ai dám khẳng định mọi thứ sẽ không xảy ra hay cả cuộc đời chúng ta là màu hồng.

Em cứ hỏi anh cần gì ở em nữa, em phải làm gì? Anh chỉ cần em là em của ngày xưa, hiểu và cảm thông cho chồng, hoàn thành tốt nghĩa vụ của người vợ, để anh có lòng tin lúc anh ngã xuống thì có bàn tay tin cậy của vợ ở bên để anh dũng cảm tiến lên phía trước, để anh tin rằng ngay cả khi anh mất hết tất cả thì vẫn còn người vợ bên cạnh mình.

Anh cũng không biết em có đọc và hiểu hết được những gì anh nói ở đây không hay không đủ bình tĩnh để đọc hết bức thư này. Với em bây giờ, anh sợ em không đủ bình tĩnh để đọc”.

Các bạn có tâm sự chuyện vợ chồng, chuyện thầm kín hãy gởi đến Info.tamsudanba@gmail.com để được đăng bài và nhận góp ý từ độc giả.


ST
Share on Google Plus

About Thái Thanh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.